Chủ Nhật, 2 tháng 7, 2017

Mình thay đổi quá nhiều

Hôm nay m lại phải viết. Sau khi liên lạc lại với T sau nhiều tháng không gặp, và nhất là kể từ tháng 9/2015 lúc m không còn một đồng trong túi, T đến thăm đúng vào ngày m lĩnh tháng lương đầu tiên, và lần này đúng dịp công ty gửi cho mình hàng loạt công việc vài ngàn $... T đen đủi hay m có tiền là sợ chia sẻ?
Cuộc sống thay đổi hẳn kể từ ngày m bắt đầu viết blog này. Ngày ấy m tin m thay đổi được thế giới, và dù tin hay không m cũng phải làm, vì m không muốn chết, mà cái cuộc sống ở làng quê bình yên ấy chỉ dẫn m đến cái chết êm đềm. Cho đến giờ cái tiếng nói "m sống là nhục" vẫn vang trong đầu m, nhiều bữa cơm cứ gắp lên bỏ xuống vì thấy ám ảnh nghĩ người ta biết m "ăn bẩn" (đồ ăn thì sạch nhưng lương tâm m không sạch khi ăn phần của người khác, người khác là những người m cứ thấy hiện lên suốt khi m ăn).
M vẫn nhớ gần chục năm ở làng quê ấy, m yêu mọi thứ nhỏ nhặt vì không gì tác động hay đòi hỏi gì ở m, m được hạt gạo từ đất nuôi lớn, và nếu may mắn thì có bạn, không có thì m phải tự tìm cách vui vẻ với bản thân. Nếu cái cảm giác "ăn là nhục" ấy trỗi dậy, m lao vào các cuộc đi chơi mạo hiểm, vừa khám phá vừa để lòng dũng cảm (liều lĩnh) được thử thách. Dần dà m mất cảm giác thèm ăn, nhịn hoài không bao giờ lo đói, nếu đói m kiếm gì ăn tạm rồi lại đi chơi, chơi không bao giờ đói, mệt. Giờ m hiểu rằng ngoài những người trong trường và cũng nhiều người rất tốt ở trong làng m biết, rất nhiều người như thằng M, thằng B... không thể hiểu m. Họ sướng hơn m nhiều nên luôn ghen tị, nghĩ rằng m được thế là do m có gì đó, lại càng muốn lấy đi từ m mọi thứ (trong khi có ít tiền lương m luôn phải tiêu để làm hài lòng người khác đến mức tháng nào cũng nhịn đói gần tuần). M bây giờ giống họ.
Sau khi gọi cho T, m nhớ lại ngày xưa, mẹ T mất để bảo vệ con trai, m có làm được thế ko mà đòi yêu nó? Rồi m tự nhiên hết yêu nó cũng vào ngày mẹ nó mất, hồi ấy m tự trách m nhưng thực ra trong trí tưởng tượng m không bao giờ nghĩ vì yêu ai đó m phải chết, m không muốn kết thúc cuộc sống như thế, chưa bắt đầu m đã thấy kết thúc ko tránh khỏi. Rồi m không thể làm việc được nữa, như bạn T đang nhìn thấy m làm việc. M có quyền gì làm việc dễ dàng như thế, m có quyền gì ở đất HN, làm việc với người nước ngoài... Nhưng m không như hồi xưa, m không rời khỏi bàn làm việc và đi lang thang như xưa, m đấu lại với tiếng nói đang ám ảnh m "T xưa rồi, ở quê phụ nữ phải hy sinh vì chồng con, ở đây T là ai mà áp đặt luật chơi? T có vợ nhưng lăng nhăng, cuối tuần không về nhà mà đi nhậu nhẹt chán chê với bạn bè, khoe gái gú, cờ bạc không biết ngại, người như thế không được người thành thị chấp nhận. Nếu y T mà đánh đổi mạng sống của m, tớ từ chối". Nhưng m vẫn nhớ hồi ấy T hay qua phòng làm việc chỉ ngồi chơi thôi, bật nhạc cho m nghe, biết mọi chuyện về m và không một lời trách móc, ngay cả việc mẹ T mất giờ m không nghĩ nhiều rằng đó là lỗi của m nữa, nhưng... tại sao m tới đâu mọi người lại mất như thế?
Khi đi học m luôn đặt mục tiêu rất cao, m rất tự hào là học sinh chuyên Toán ở trường chuyên thành phố, m tự cho m phải hơn người khác về mọi thứ, nếu ko là nhục. M đã biết m dốt như thế nào, ác và xấu cỡ nào, vô tích sự ra sao... cái thời mà m tự hào ấy, nhưng giờ m đang trở lại cái thời ấy, m không muốn rời bỏ cái xấu ác ấy, bởi m có cơ hội trả thù những cay đắng ngày xưa, mặc dù m biết m đang làm những người giúp m thất vọng, và chính bản thân m không xứng đáng được nhận những thứ m đang lấy đi, nhưng lấy dễ dàng quá, m không đừng được... Và m còn nhớ lúc m đang lao vào làm việc ngày đêm chỉ để cày vài chục ngàn với bản dịch khó dài mấy trang, M luôn mắng m làm việc không công để kẻ khác bóc lột, suốt ngày qua hỏi, sau này m mới hiểu để kiểm tra xem có thực m làm nhiều thế mà không có đồng nào không. M nhớ cái đêm m lang thang trên đường với hành lý đến gần 40kg, 2tr trong thẻ tiết kiệm, không ai chạy đi tìm, trời mưa như trút suốt mấy ngày... M nhớ vậy chỉ để thấy bớt tội lỗi khi cầm đồng tiền một cách dễ dàng mà không ân hận, mặc dù bạn bố đã mất, bác N đang nằm ốm cả năm m không sang thăm.
Bạn bè thì m không bao giờ ân hận, trong lúc m ở quê làm việc, những vấp ngã "nhục nhã" chỉ vì không có tiền, vì m đang làm trong ngành giáo dục, chúng nó hoặc là khôn hoặc là khinh, không một lời nhắn qua facebook, ai cũng lo thân m. M không quan tâm, m đủ hạnh phúc với con mèo, vườn cây rồi, đừng chơi với người giàu.
Có tiền m đen tối đi, thù hận, giữ tiền chằm chặp và lười biếng, chưa kể dốt nát đi.
M hy vọng có ai đó đọc, nhưng cũng chẳng tin có ai đọc, vì đã hơn 1 năm mà blog có 2k lượt xem... ngoài m ra chắc ko ai đọc, m cũng chẳng muốn lưu lại làm gì, chỉ hy vọng sau này có ai đọc thì sao nhỉ... với lại cảm giác như nói với người khác, tự nhiên m thấy bớt tội lỗi. Khi đang làm việc m chỉ muốn dừng lại... Đây là "món quà" quá lớn nhưng không dành cho m. Nếu m thực sự giỏi m sẽ không tham lam, nhưng có lẽ cũng nên giữ hộ những người tham lam khác. Chỉ có điều m đang lấy của những người tốt...

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2016

Buồn

Dù đang bị giục đưa bài nhưng m vẫn phải viết vài dòng. Quá nhiều thứ dồn một lúc, may là m còn có hỗ trợ từ gia đình.
Hôm qua mất 600k thay cái dây dẫn điều hòa. Nóng quá không thể nghĩ gì được, lại đang ngày trái tính, m chỉ tìm cách để có thể ngồi vào bàn viết được cái gì đó. Đã biết thừa cái dây chỉ mất 20k, bố lại nói đi nói lại rồi, mà thằng thợ nói vài câu đã biết là thằng bất lương, mà m vẫn đồng ý. Một đặc điểm của bọn lừa đảo là luôn đến muộn và khảo sát nơi m ở trước khi đến nhà m. Thợ sửa thì thường gọi là đến hoặc không đến, nhưng thằng ăn cắp hoặc vòi tiền thì luôn tìm hiểu kỹ gia đình m trước khi tới. Hôm nay thì trời vừa mát, nhưng hôm qua đúng là phát điên, nhà đối diện mở nhạc, thợ phá phách ở nhà trọ bên cạnh. Việc thì gấp, nhà thì toàn việc lặt vặt mỗi ngày cũng mất tới 4-5h, ăn chơi mất 4h nữa là còn thời gian đâu mà viết. Trình độ của m thấp hẳn so với nửa tháng trước, giờ đọc một câu m phải nghĩ kha khá lâu nghĩa nó là gì, mà có lúc nghe và đọc đạt tới 80% với tốc độ như tiếng Việt. M buộc phải đọc chậm lại và đọc tất cả kiến thức liên quan chứ không chỉ đọc tài liệu m làm việc. Từ đầu m đã đặt mục tiêu là làm cho bằng được dù người thuê m yêu cầu như thế nào, nhưng lúc này thấy buồn vì một đống deadline và người thì ngày một mệt mỏi, đầu óc lẫn lộn. Vẫn hy vọng và tiếp tục đặt mục tiêu cao lên, nhưng chỉ thấy m thất hứa và thất bại.

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2016

Làm freelancer

Tối qua m lại ngủ sau nhiều ngày liên tục thức đêm ngủ ngày để cày việc. Sau công việc đầu tiên với người Mỹ được trả tiền, m say mê và tự tin hơn hẳn mỗi khi bid giá. Công việc dịch thuật thứ hai m thức đêm để xong 2 trang về điều khiển tự động với giá 50k, mục tiêu là có việc mà làm chứ không phải có tiền. Mệt, nhưng vẫn bảo người thuê không cần trả tiền vì m chưa dịch hoàn thiện, dù vậy bạn ấy vẫn trả đủ! 
Công việc thứ ba đến sau một số tiến rồi lùi, chờ đợi, nhưng cuối cùng m cũng bắt được yêu cầu công việc, rất đơn giản! Chỉ cần làm đầy 1000 từ theo đúng yêu cầu khách hàng, đi ngược lại hẳn với quan niệm của m về dịch thuật và viết, chủ đề phổ thông (săn bắn). Khả năng viết của m giảm và lên xuống tồi tệ, m thường mất cả giờ để cố diễn đạt một ý đơn giản và cuối cùng lại phải đọc lại bản gốc để modify câu chữ. Chỉ khả năng hoàn thành project là nhanh và dần dà m cũng thích luôn những thứ m viết, không thấy khác so với những dòng chữ viết từ kinh nghiệm bản thân của những tác giả khác (thậm chí m còn nghi ngờ những bài viết khác là copy giống m). Xét cho cùng, niềm vui khi có tiền lớn hơn niềm vui khi làm được việc. 
Nhưng phải nói việc bắt nhịp nhanh thực sự là một ưu điểm lớn m có thêm từ việc làm freelancer. Sau hai ngày tìm hiểu m đã có thể đọc lướt các tài liệu về IT đủ để hiểu và nhận ra tài liệu nào là có giá trị, hóa ra wikipedia mà trước đây m vẫn cày cuốc là nguồn rất khó đọc so với các tài liệu trong itjungle.com hoặc mcpressonline.com mà người thuê m đưa cho m tham khảo. Và chắc chắn còn rất nhiều điều m chưa biết về ngành này. M cũng chưa hiểu vì sao người thuê m lờ đi sau hai ngày m tìm hiểu để viết và bảo họ rằng các sản phẩm mà web đó khẳng định là của họ thực chất đều là của công ty khác. M nghĩ người này cũng chỉ làm thuê nên họ không phải chịu trách nhiệm về web họ nhận, nhưng chính họ cũng như vậy, lẩn mất dạng vô trách nhiệm sau khi làm m mất hai ngày. 
Việc thứ tư m cũng bắt rất nhanh (mất hơn 1h tìm hiểu cách làm SEO mà người thuê không giúp đỡ) sau khi bid giá trên freelancerviet.com mất 2 credit và cố tình chỉ bid khi không ai nhận việc để chắc chắn được giao. Vậy mà sao khi giao dịch mất gần 4h, đưa bản thỏa thuận có đầy đủ thông tin cá nhân và tài khoản của m, người thuê lại lặn mất tăm! M liên hệ lại với freelancerviet.com và được bạn hỗ trợ hướng dẫn cách báo cáo vi phạm, nhưng chỉ vậy thôi! Dù sao thái độ và việc bạn ấy có mặt 24/24 cũng làm m có cảm tình. 
Đó là lý do m ngủ suốt tối qua không làm được việc. Giờ vẫn còn ám ảnh khó chịu khi nghĩ lại. Nhìn lại, ngay cả những project m được trả tiền, công việc freelance vẫn không thể cho m tự do như cái tên của nó. Chỉ có vài ba trang web việt nam làm dịch vụ này, họ rất đáng tin cậy và vlance.vn có đủ việc cho freelancer, không lấy phí dịch vụ. Nhưng thực chất người thuê freelancer chỉ có một vài kiểu yêu cầu lặp đi lặp lại đối với công việc yêu cầu cả nghệ thuật và kỹ năng như viết lách, và thường gây khó khăn như là giục giao bài trong thời gian mới làm, sau đó lại kéo dài ở những bài sau và 5/7 người m giao dịch đã lấy bài test hoặc thông tin cá nhân rồi đi không trở lại. M đã học được kinh nghiệm từ việc này và tuyệt đối tránh đưa thông tin cá nhân cho họ, không làm test, không nhận được việc thì thôi, đưa họ xem bài m đã viết là được, chỉ làm khi họ đã đặt cọc tiền. Những điều cơ bản được khuyên rất nhiều lần nhưng vì hy vọng và tham lam m vẫn mắc phải.
Chắc còn rất xa mới tới ngày m có thể tự do với nghề này hoặc tìm ra đường cho m nhưng vẫn phải theo vì m chưa thấy công việc nào hơn viết lách và làm việc sẽ tăng tốc độ và kinh nghiệm cho m.

Thứ Ba, 5 tháng 1, 2016

Sayonara..

Suốt 3 tháng qua m không có thời gian nghĩ tới cái blog này nữa. M đã rút lui khỏi công việc mơ ước vì cảm thấy m đang coi thường tất cả m có được và sớm muộn sẽ bị đuổi việc. M chăm sóc bản thân tốt hơn và bắt đầu tìm hiểu về đầu tư, kinh doanh. M tự tin hơn khi làm việc với người nước ngoài và về Hà Nội vì muốn tìm công việc nhẹ nhàng hơn về tay chân mà tiền nhiều hơn. M học được tác dụng của sự chính xác, chi tiết, chăm chỉ và tin vào những việc nhỏ và sự cam kết, trở lại sống trong môi trường nhỏ hẹp. Nhưng m hư đi nhiều, yếu đi, buồn chán, thiếu sáng tạo, stress..

Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2015

Stay hungry..

Cuối cùng thì số mình vẫn gắn với di chuyển. Sắp có lương tháng đầu tiên (cảm thấy biết ơn những người quản lý Công ty vô cùng vì họ lập tức chuyển m sang chế độ thử việc 3,2 tr/tháng dù m vẫn đang học việc với mức lương ký 800k/tháng và chưa làm đủ sản phẩm), m lập tức nghĩ tới chuyện tiêu tiền.. Loay hoay hoài cuối cùng thấy 3 triệu vừa quá sức mơ ước của m, vừa.. chả làm được gì đáng kể đối với người khác. Mình quyết định không về nhà ngay để làm giấy tờ.. xin hoãn lại cái giấy lý lịch tư pháp đó đã.. Công ty cực kỳ thông cảm với m nên xin là sẽ đồng ý và về nhà là nghèo ngay, bao nhiêu cũng không đủ. Nhưng m vẫn quyết sửa cái laptop để dùng vì m thèm thông tin vô cùng, lúc về nhà từ công ty chả có gì để đọc, thậm chí không biết mấy giờ nên mới đi làm muộn hôm kia. Thế là lại làm một chuyến xe bus về HN.
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cũng rút 1 triệu còn lại, định bụng thiếu thì xin người ta tuần sau trả nốt. Đến nơi m dự kiến thì thái độ lạnh lùng chuyên nghiệp và liếc trộm một cái của anh tiếp nhận làm m biết sẽ bị chặt chém kiểu gì đó đây. Thế là m không nhiệt tình đem tiền ra cho người ta chặt nữa, m chỉ nói bệnh và đem máy về sau khi anh thợ sửa hỏi máy bị hỏng ổ cứng sao không đem nơi người ta bảo hành. M bảo mua ở người quen rồi sau chuyển đi nơi khác xa. Lúc bấy giờ quả thực m mới nhớ tới việc mang nó đến chỗ m đã mua. Cũng gần trọn một năm, anh cùng làm lắp cho m vài ngày về máy bị rơi và ổ tèo luôn, bảo anh hẹn cho một hôm sửa mà anh bảo cứ mang đến để ở công ty, m nghĩ chán cái cảnh đi đi về về, dù chỉ 40km nhưng mất niềm tin nên thành ra từ đó đến giờ vẫn chưa mang tới. Thế là bỏ dự định sửa laptop.
Loanh quanh trong Hà Nội tự nhiên muốn mua nhiều thứ. Rẽ vào chợ Đồng Tâm mới biết hàng ở đó rẻ vô cùng. Giá nồi cơm điện 130k bảo hành 1 năm, chiếu cói có 30k, đồ ăn cũng rẻ hơn cả chợ đầu mối phía Nam.. M định mua nồi cơm, may mà không mua vì bếp gas và nồi thường nấu được nhiều món hơn mà cũng chỉ từng đó tiền. Nhưng cũng xách một cái chiếu về! Lại qua một cửa hàng điện thoại, thấy một cái iphone 3Gs cũ nham nhở nhưng chạy mượt, pin cũng có vẻ còn tốt, chỉ mỗi tiếng bị lí nhí, m trả tới 450k mà chị bán hàng không đông ý. Đi rồi m thấy may không mua, chứ không có tiếng thì xem youtube yêu thích của m kiểu gì? Thực ra nếu người bán hàng mà đọc được suy nghĩ của m sẽ kêu trời vì làm gì có thứ vừa ngon, bổ lại rẻ như vậy, nhưng m nghĩ tới cái lúc không kiểm ra nổi đồng tiền, chỉ có 90k mà sống cả tuần liền vừa phải tìm việc, vừa chuyển nhà trọ liên tục, chân bật máu vì đi bộ để tiết kiệm 7k xe bus mà giờ một ngày tiêu 30k xe bus đã thấy m xài sang lắm rồi. Thành ra cuối cùng m thấy m vẫn là đứa hợp với di chuyển, bởi vì chỉ tiền đi xe bus là m không tiếc, còn mua cái gì cũng thấy tiếc. Đi nhiều, biết nhiều chứ không gắn với cái gì tiện nghi, đi để học, chứ không học qua laptop nữa, tự nhiên m sẽ thấy m luôn phải vận động, cũng phù hợp với đứa ít tiền như m.. "Stay hungry.."

Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Được vào dây chuyền sản xuất..

Nhanh hơn m tưởng.. hơn 1 tuần chỉ ngồi may đường tròn và các đường zic zắc, có lúc tưởng không bao giờ may được. Nhưng rồi m tìm ra mẹo: các đường cong nhỏ m xô vẹo vải thật mạnh! Người ngoài nhìn thì.. rất xấu, nhưng hiệu quả. Giờ m may nhoay nhoáy! Thấy tự tin lên nhiều phần.
Hôm nay thì chị T. bảo 3 đứa vào chuyền nhé! M sướng rơn! Chị T. nói chuyện rất bốp chát, đến bữa ăn thì không đứa nào dám gắp đĩa thịt đầy luôn để trước mặt chị, chị thường xuyên bỏ học viên đi buôn chuyện và quay trở lại là chỉ mắng.. nhiều đứa được chị dạy xong lóp ngóp mãi không may nổi. Nhưng thực ra.. hiền! Không hiểu sao, m chỉ cảm giác là bà này hiền. Bà ấy chỉ ghét mấy đứa vừa từ trường ra, cho rằng phải làm cái này cái nọ.. coi thường mấy người công nhân làm quần quật mà không biết tìm nơi tử tế mà làm việc. Chứ nói chuyện thì thấy bà ấy buồn. Lại nói mấy em học sinh, có em còn đang học, chưa đi làm bao giờ, nói dối như lươn do chưa có kinh nghiệm, đến giờ làm thì xỏ xiên mấy "bà" chúng nó ghét, thật là.. không hiểu nổi lũ này! Chả biết nhẫn nhịn gì cả. Cứ nhìn bố mẹ chúng trồng cả năm mới có quả bưởi đến mùa bán có 15000/quả, vậy mà chỉ một chút tự ái đánh mất tất cả. Giống y mình trước đây..
Vào chuyền thì đỡ nóng này, chị em ở đây nice hơn, chỉ cần làm việc chăm chỉ thì ai cũng quý vì việc nhiều lắm. M chỉ may ly quần mà được chị Tổ trưởng khen nghi ngút, và anh bên là bảo "may chuẩn men", m đang nhăn nhó cũng muốn ngoác mồm ra đùa một tí, thế mà về lại chẳng chào ai.. chả hiểu sao.. hình như m cảm thấy phải làm nhiều việc hơn. Về tới nhà lại chuẩn bị bài cho 2h dạy tiếng Anh nữa. Gần như chả được đồng nào nhưng vẫn cần phải làm việc. Cả ngày gần như chỉ ăn một bữa trưa nhưng hông đói!

Thứ Ba, 25 tháng 8, 2015

Trời lại sáng.

Sau những lo lắng về tiền bạc thì cuối cùng mình vẫn thấy còn niềm yêu thích viết lách (dù cho tới giờ nó toàn ngốn tiền của m). Thế là thay vì cố gắng dành dụm 500k/tháng cho dù lương chỉ 800k (có ai tin nổi thời này còn có người sống bằng 600k/tháng cả tiền thuê nhà không?). Ừm.. quả thật m cũng không chịu nổi mức sống như vậy nên tối qua đã vi phạm một tí để còn có sức làm việc. Trời bớt tối hơn một tí khi mình đốt ít tiền quý báu, m nhìn thấy một chân trời mới.. nhưng đường đến nó dường như còn xa lắm.. Không biết nên chiến đấu để dành dụm hay là.. đốt một tí lửa để hy vọng nhỉ..

Thứ Tư, 19 tháng 8, 2015

Làm nông dân thật tuyệt!

Tớ có công việc chính thức! Thế này.. cứ nộp một bộ hồ sơ (không đầy đủ, chả cần quy cách gì ráo..) là có một công việc, bất kể già trẻ, không cần kinh nghiệm, hình thức chả ai vặn vẹo, chỉ cần tốt nghiệp cấp 3 (thậm chí trẻ con dưới 18 tuổi có giấy bảo lãnh vẫn làm việc được). Học việc được 800k và thêm bữa trưa, đã làm rồi thì chỉ việc nhảy vào.. làm thôi! Ngày làm 8h, không phải làm đêm, lương chính thức khoảng 3 triệu, làm giỏi thì 10 triệu không hiếm! Ấy vậy mà vẫn phải tuyển thêm hàng trăm người vì nhiều việc! Mà công nhân vẫn có cô muốn về nhà "chăm mẹ ốm", thật không hiểu tình trạng là thế nào? Ở thành phố m phải trày da tróc vảy mới có một công việc bình thường, học hành bao nhiêu năm không nơi nào nhận, phải về nông thôn làm thủ thư 8 năm trời, không đi học được, cũng chả lấy chồng nổi, mà tiền không giữ được do tính m sĩ diện và không có kinh nghiệm vượt qua mấy cái lời chỉ trích. Thế mà.. công nhận là làm nông dân thật tuyệt! Biết thế này m chẳng mất công học hành bao năm, để giờ cái bằng bỏ xó.. Mọi người xung quanh cứ khuyên m vào làm công nhân đi! Mình sợ bị lừa, cho đến khi cần tiền quá, làm liều, ai dè nộp cái, vào làm chính thức luôn! Họ còn sợ m không làm ở đó sau thời gian học việc nên buộc phải ký hợp đồng hơn 1 năm sau khi học việc, ôi còn gì bằng! Để xem chuyện gì xảy ra tiếp. Sáng nay m cũng hơi căng thẳng, lên phòng nhân sự báo cáo là người hướng dẫn không chịu dạy mình mà còn không cho m động vào máy, trong khi những người khác đều được làm việc, thì bên nhân sự có hỏi người hướng dẫn về m. Chị hướng dẫn nói "học nhanh", bên nhân sự bảo m xuống làm việc tiếp, chị hướng dẫn có hỏi m là em bảo gì với nhân sự, m bảo "em tưởng chị không chịu dạy em", chị ấy nói "em vào sau mà cứ muốn đi trước, người khác vào đây 2 tuần mới được thế này này, em phải học từng bước chứ, đã biết dùng suốt đâu mà đòi ngồi may". Chị hỏi m bằng gì mà không đi ra ngoài làm, vào đây cho khổ, m bảo em bằng ngoại ngữ chả đâu nhận. M thấy cũng đúng. Chị ấy cáu là việc hết sức bình thường (và m cáu cũng thế thôi, học xong rồi cứ bắt m ngồi may bìa mãi??). Thế thôi, đại khái là cũng bình thường.. và m thấy công việc giờ dễ dàng và happy hơn m tưởng. Công việc thủ thư đằng đẵng ngày xưa đã dạy m biết kiên nhẫn và tiết kiệm, và cho m kinh nghiệm cư xử khi vào việc mới. Còn nhiều kẻ tai quái trong xưởng, nhưng đẩy m ra á, đâu có dễ. Hô hô..

Thứ Năm, 13 tháng 8, 2015

Tại sao tôi lại ở đây?

Tôi 34 tuổi, chưa lập gia đình và vừa ra khỏi nhà với 2 triệu trong túi. Tôi tin là nhiều bạn đã qua cảnh này khi còn trẻ hơn tôi nên cũng không có gì đáng nói nhiều. Tôi chỉ muốn nói là tôi tin đây là con đường đúng, và đúng thì luôn mạnh mẽ. Tuy rằng những ngày đầu không như tôi nghĩ. Tôi đã bị thử thách khi vác một cái vali nặng tới hơn 30kg (cộng với hơn 15 kg trên lưng) để tìm nhà trọ, ngủ trên hè phố với cái ô dưới trời mưa gần công viên Hòa Bình, không dám tiêu 10 ngàn xe ôm vì đó sẽ là tiền ăn hai ngày cho tôi những ngày tiếp sau đó. Tại sao tôi phải khổ tới vậy? Vì tôi nghĩ đó là cách đúng duy nhất.
Những ngày đầu chuyển phòng liên tục và chịu áp lực của chủ nhà đã kết thúc. Giờ tôi có thể thoải mái ngồi gõ máy tính cả ngày và có thêm công việc dạy tiếng Anh đủ trả tiền nhà. Tôi sẽ cố giữ mình tỉnh táo để sống với ước mơ của mình.