Nhanh hơn m tưởng.. hơn 1 tuần chỉ ngồi may đường tròn và các đường zic zắc, có lúc tưởng không bao giờ may được. Nhưng rồi m tìm ra mẹo: các đường cong nhỏ m xô vẹo vải thật mạnh! Người ngoài nhìn thì.. rất xấu, nhưng hiệu quả. Giờ m may nhoay nhoáy! Thấy tự tin lên nhiều phần.
Hôm nay thì chị T. bảo 3 đứa vào chuyền nhé! M sướng rơn! Chị T. nói chuyện rất bốp chát, đến bữa ăn thì không đứa nào dám gắp đĩa thịt đầy luôn để trước mặt chị, chị thường xuyên bỏ học viên đi buôn chuyện và quay trở lại là chỉ mắng.. nhiều đứa được chị dạy xong lóp ngóp mãi không may nổi. Nhưng thực ra.. hiền! Không hiểu sao, m chỉ cảm giác là bà này hiền. Bà ấy chỉ ghét mấy đứa vừa từ trường ra, cho rằng phải làm cái này cái nọ.. coi thường mấy người công nhân làm quần quật mà không biết tìm nơi tử tế mà làm việc. Chứ nói chuyện thì thấy bà ấy buồn. Lại nói mấy em học sinh, có em còn đang học, chưa đi làm bao giờ, nói dối như lươn do chưa có kinh nghiệm, đến giờ làm thì xỏ xiên mấy "bà" chúng nó ghét, thật là.. không hiểu nổi lũ này! Chả biết nhẫn nhịn gì cả. Cứ nhìn bố mẹ chúng trồng cả năm mới có quả bưởi đến mùa bán có 15000/quả, vậy mà chỉ một chút tự ái đánh mất tất cả. Giống y mình trước đây..
Vào chuyền thì đỡ nóng này, chị em ở đây nice hơn, chỉ cần làm việc chăm chỉ thì ai cũng quý vì việc nhiều lắm. M chỉ may ly quần mà được chị Tổ trưởng khen nghi ngút, và anh bên là bảo "may chuẩn men", m đang nhăn nhó cũng muốn ngoác mồm ra đùa một tí, thế mà về lại chẳng chào ai.. chả hiểu sao.. hình như m cảm thấy phải làm nhiều việc hơn. Về tới nhà lại chuẩn bị bài cho 2h dạy tiếng Anh nữa. Gần như chả được đồng nào nhưng vẫn cần phải làm việc. Cả ngày gần như chỉ ăn một bữa trưa nhưng hông đói!