Cuối cùng thì số mình vẫn gắn với di chuyển. Sắp có lương tháng đầu tiên (cảm thấy biết ơn những người quản lý Công ty vô cùng vì họ lập tức chuyển m sang chế độ thử việc 3,2 tr/tháng dù m vẫn đang học việc với mức lương ký 800k/tháng và chưa làm đủ sản phẩm), m lập tức nghĩ tới chuyện tiêu tiền.. Loay hoay hoài cuối cùng thấy 3 triệu vừa quá sức mơ ước của m, vừa.. chả làm được gì đáng kể đối với người khác. Mình quyết định không về nhà ngay để làm giấy tờ.. xin hoãn lại cái giấy lý lịch tư pháp đó đã.. Công ty cực kỳ thông cảm với m nên xin là sẽ đồng ý và về nhà là nghèo ngay, bao nhiêu cũng không đủ. Nhưng m vẫn quyết sửa cái laptop để dùng vì m thèm thông tin vô cùng, lúc về nhà từ công ty chả có gì để đọc, thậm chí không biết mấy giờ nên mới đi làm muộn hôm kia. Thế là lại làm một chuyến xe bus về HN.
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cũng rút 1 triệu còn lại, định bụng thiếu thì xin người ta tuần sau trả nốt. Đến nơi m dự kiến thì thái độ lạnh lùng chuyên nghiệp và liếc trộm một cái của anh tiếp nhận làm m biết sẽ bị chặt chém kiểu gì đó đây. Thế là m không nhiệt tình đem tiền ra cho người ta chặt nữa, m chỉ nói bệnh và đem máy về sau khi anh thợ sửa hỏi máy bị hỏng ổ cứng sao không đem nơi người ta bảo hành. M bảo mua ở người quen rồi sau chuyển đi nơi khác xa. Lúc bấy giờ quả thực m mới nhớ tới việc mang nó đến chỗ m đã mua. Cũng gần trọn một năm, anh cùng làm lắp cho m vài ngày về máy bị rơi và ổ tèo luôn, bảo anh hẹn cho một hôm sửa mà anh bảo cứ mang đến để ở công ty, m nghĩ chán cái cảnh đi đi về về, dù chỉ 40km nhưng mất niềm tin nên thành ra từ đó đến giờ vẫn chưa mang tới. Thế là bỏ dự định sửa laptop.
Loanh quanh trong Hà Nội tự nhiên muốn mua nhiều thứ. Rẽ vào chợ Đồng Tâm mới biết hàng ở đó rẻ vô cùng. Giá nồi cơm điện 130k bảo hành 1 năm, chiếu cói có 30k, đồ ăn cũng rẻ hơn cả chợ đầu mối phía Nam.. M định mua nồi cơm, may mà không mua vì bếp gas và nồi thường nấu được nhiều món hơn mà cũng chỉ từng đó tiền. Nhưng cũng xách một cái chiếu về! Lại qua một cửa hàng điện thoại, thấy một cái iphone 3Gs cũ nham nhở nhưng chạy mượt, pin cũng có vẻ còn tốt, chỉ mỗi tiếng bị lí nhí, m trả tới 450k mà chị bán hàng không đông ý. Đi rồi m thấy may không mua, chứ không có tiếng thì xem youtube yêu thích của m kiểu gì? Thực ra nếu người bán hàng mà đọc được suy nghĩ của m sẽ kêu trời vì làm gì có thứ vừa ngon, bổ lại rẻ như vậy, nhưng m nghĩ tới cái lúc không kiểm ra nổi đồng tiền, chỉ có 90k mà sống cả tuần liền vừa phải tìm việc, vừa chuyển nhà trọ liên tục, chân bật máu vì đi bộ để tiết kiệm 7k xe bus mà giờ một ngày tiêu 30k xe bus đã thấy m xài sang lắm rồi. Thành ra cuối cùng m thấy m vẫn là đứa hợp với di chuyển, bởi vì chỉ tiền đi xe bus là m không tiếc, còn mua cái gì cũng thấy tiếc. Đi nhiều, biết nhiều chứ không gắn với cái gì tiện nghi, đi để học, chứ không học qua laptop nữa, tự nhiên m sẽ thấy m luôn phải vận động, cũng phù hợp với đứa ít tiền như m.. "Stay hungry.."