Hôm nay m lại phải viết. Sau khi liên lạc lại với T sau nhiều tháng không gặp, và nhất là kể từ tháng 9/2015 lúc m không còn một đồng trong túi, T đến thăm đúng vào ngày m lĩnh tháng lương đầu tiên, và lần này đúng dịp công ty gửi cho mình hàng loạt công việc vài ngàn $... T đen đủi hay m có tiền là sợ chia sẻ?
Cuộc sống thay đổi hẳn kể từ ngày m bắt đầu viết blog này. Ngày ấy m tin m thay đổi được thế giới, và dù tin hay không m cũng phải làm, vì m không muốn chết, mà cái cuộc sống ở làng quê bình yên ấy chỉ dẫn m đến cái chết êm đềm. Cho đến giờ cái tiếng nói "m sống là nhục" vẫn vang trong đầu m, nhiều bữa cơm cứ gắp lên bỏ xuống vì thấy ám ảnh nghĩ người ta biết m "ăn bẩn" (đồ ăn thì sạch nhưng lương tâm m không sạch khi ăn phần của người khác, người khác là những người m cứ thấy hiện lên suốt khi m ăn).
M vẫn nhớ gần chục năm ở làng quê ấy, m yêu mọi thứ nhỏ nhặt vì không gì tác động hay đòi hỏi gì ở m, m được hạt gạo từ đất nuôi lớn, và nếu may mắn thì có bạn, không có thì m phải tự tìm cách vui vẻ với bản thân. Nếu cái cảm giác "ăn là nhục" ấy trỗi dậy, m lao vào các cuộc đi chơi mạo hiểm, vừa khám phá vừa để lòng dũng cảm (liều lĩnh) được thử thách. Dần dà m mất cảm giác thèm ăn, nhịn hoài không bao giờ lo đói, nếu đói m kiếm gì ăn tạm rồi lại đi chơi, chơi không bao giờ đói, mệt. Giờ m hiểu rằng ngoài những người trong trường và cũng nhiều người rất tốt ở trong làng m biết, rất nhiều người như thằng M, thằng B... không thể hiểu m. Họ sướng hơn m nhiều nên luôn ghen tị, nghĩ rằng m được thế là do m có gì đó, lại càng muốn lấy đi từ m mọi thứ (trong khi có ít tiền lương m luôn phải tiêu để làm hài lòng người khác đến mức tháng nào cũng nhịn đói gần tuần). M bây giờ giống họ.
Sau khi gọi cho T, m nhớ lại ngày xưa, mẹ T mất để bảo vệ con trai, m có làm được thế ko mà đòi yêu nó? Rồi m tự nhiên hết yêu nó cũng vào ngày mẹ nó mất, hồi ấy m tự trách m nhưng thực ra trong trí tưởng tượng m không bao giờ nghĩ vì yêu ai đó m phải chết, m không muốn kết thúc cuộc sống như thế, chưa bắt đầu m đã thấy kết thúc ko tránh khỏi. Rồi m không thể làm việc được nữa, như bạn T đang nhìn thấy m làm việc. M có quyền gì làm việc dễ dàng như thế, m có quyền gì ở đất HN, làm việc với người nước ngoài... Nhưng m không như hồi xưa, m không rời khỏi bàn làm việc và đi lang thang như xưa, m đấu lại với tiếng nói đang ám ảnh m "T xưa rồi, ở quê phụ nữ phải hy sinh vì chồng con, ở đây T là ai mà áp đặt luật chơi? T có vợ nhưng lăng nhăng, cuối tuần không về nhà mà đi nhậu nhẹt chán chê với bạn bè, khoe gái gú, cờ bạc không biết ngại, người như thế không được người thành thị chấp nhận. Nếu y T mà đánh đổi mạng sống của m, tớ từ chối". Nhưng m vẫn nhớ hồi ấy T hay qua phòng làm việc chỉ ngồi chơi thôi, bật nhạc cho m nghe, biết mọi chuyện về m và không một lời trách móc, ngay cả việc mẹ T mất giờ m không nghĩ nhiều rằng đó là lỗi của m nữa, nhưng... tại sao m tới đâu mọi người lại mất như thế?
Khi đi học m luôn đặt mục tiêu rất cao, m rất tự hào là học sinh chuyên Toán ở trường chuyên thành phố, m tự cho m phải hơn người khác về mọi thứ, nếu ko là nhục. M đã biết m dốt như thế nào, ác và xấu cỡ nào, vô tích sự ra sao... cái thời mà m tự hào ấy, nhưng giờ m đang trở lại cái thời ấy, m không muốn rời bỏ cái xấu ác ấy, bởi m có cơ hội trả thù những cay đắng ngày xưa, mặc dù m biết m đang làm những người giúp m thất vọng, và chính bản thân m không xứng đáng được nhận những thứ m đang lấy đi, nhưng lấy dễ dàng quá, m không đừng được... Và m còn nhớ lúc m đang lao vào làm việc ngày đêm chỉ để cày vài chục ngàn với bản dịch khó dài mấy trang, M luôn mắng m làm việc không công để kẻ khác bóc lột, suốt ngày qua hỏi, sau này m mới hiểu để kiểm tra xem có thực m làm nhiều thế mà không có đồng nào không. M nhớ cái đêm m lang thang trên đường với hành lý đến gần 40kg, 2tr trong thẻ tiết kiệm, không ai chạy đi tìm, trời mưa như trút suốt mấy ngày... M nhớ vậy chỉ để thấy bớt tội lỗi khi cầm đồng tiền một cách dễ dàng mà không ân hận, mặc dù bạn bố đã mất, bác N đang nằm ốm cả năm m không sang thăm.
Bạn bè thì m không bao giờ ân hận, trong lúc m ở quê làm việc, những vấp ngã "nhục nhã" chỉ vì không có tiền, vì m đang làm trong ngành giáo dục, chúng nó hoặc là khôn hoặc là khinh, không một lời nhắn qua facebook, ai cũng lo thân m. M không quan tâm, m đủ hạnh phúc với con mèo, vườn cây rồi, đừng chơi với người giàu.
Có tiền m đen tối đi, thù hận, giữ tiền chằm chặp và lười biếng, chưa kể dốt nát đi.
M hy vọng có ai đó đọc, nhưng cũng chẳng tin có ai đọc, vì đã hơn 1 năm mà blog có 2k lượt xem... ngoài m ra chắc ko ai đọc, m cũng chẳng muốn lưu lại làm gì, chỉ hy vọng sau này có ai đọc thì sao nhỉ... với lại cảm giác như nói với người khác, tự nhiên m thấy bớt tội lỗi. Khi đang làm việc m chỉ muốn dừng lại... Đây là "món quà" quá lớn nhưng không dành cho m. Nếu m thực sự giỏi m sẽ không tham lam, nhưng có lẽ cũng nên giữ hộ những người tham lam khác. Chỉ có điều m đang lấy của những người tốt...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét